:: tứ hành xung ::

 

*** Trần-Thị-Hoa ***

Ông thầy bói hấp háy cặp mắt kèm nhèm dưới đôi kính lăo, nhấn mạnh với má tôi:

- Dần, Thân, Tị, Hợi, tứ hành xung. Hai cô cậu này lấy nhau sẽ không bền đâu.

Má tôi thành khẩn:

- Vậy là nhất định không được hả thầy!

Ông thầy bói lại lẩm nhẩm đếm mấy ngón tay:

- Cô này Quí Tỵ, anh này Canh Dần.  Ôi cha hơi khó đó.

Má tôi ngần ngừ nh́n thầy, đặt tiền quẻ rồi buồn bả lui ra.  Tôi kéo tay má:

- Về thôi má ơi.  Canh dần là một con cọp thôi má à, chớ đâu phải Giáp Dần, một đàn cọp th́ mới sợ chớ.  Một con cọp hả, con rắn quí của má dư sức quấn nó nghẹt thở luôn.

Má nh́n tôi nghi ngờ:

- Làm sao con biết Canh Dần là một con cọp, c̣n Giáp Dần là một đàn?...

Tôi trả lời tỉnh bơ:

- Th́ con nghe ba nói Canh là chỉ “canh cô mồ quả”, tức là chỉ có một ḿnh, c̣n Giáp là mười hai, tỉ như mười hai con giáp, tức là một đàn, không phải sao?

Má làm thinh một hồi, xong lại thở dài:

- Không được đâu con. Hôn nhân quan trong lắm, phải suốt đời suốt kiếp. Lỡ má gă con cho nó, sau này xảy ra chuyện ǵ, hối hận cũng không kịp con à.  Con thấy d́ Nhung của con đó, dượng Sáu tuổi Dần làm khổ bả quá trời, c̣n đem con riêng của ổng về bắt bả phải nuôi…

Tôi trả lời má:

- Mỗi người một số mệnh má à, dù có khổ đi nữa con cũng chịu, v́ con thương “hắn”…

Má nghiêm nét mặt:

- Tại sao má nói hoài con vẫn khăng khăng vậy. Con biết là tụi con không thuận số mà. Tại sao con phải lấy chồng tuổi Dần chớ. Đâu phải con không có ai… Hơn nữa tuổi dần mạng lớn lắm con à, coi chừng nó sẽ “bẻ mạng” con đó.

Tôi hăm dọa:

- Nếu má không gả con cho “hắn” con sẽ không lấy ai hết, con sẽ làm gái già để má hối hận cho coi.

Má lặng thinh không nói ǵ quay đi.

 

 

Hồi đó tôi là một nữ sinh của ngôi trường con gái. Má chắc cũng nghĩ là tôi “ăn chưa no lo chưa tới”, sẽ ham vui mà quên đi chàng “Canh Dần”. Thấy tôi hồn nhiên tung tăng ngày hai buổi đến trường với bạn bè, đi ciné, đi ăn hàng vui với cuộc sống mộng mơ của tuổi học tṛ, má tôi bằng ḷng lắm, không nhắc đến chuyện của tôi và chàng nữa. Má cũng cho tôi tiếp bạn trai ở nhà nữa chớ, thỉnh thoảng lại có một “cái đuôi” tà tà theo tôi tới cổng… Nhưng sao ḷng tôi cũng không quên được “hắn”, mà “hắn” th́ lúc nào cũng t́m cách lảng vảng bên tôi, khi th́ một gói ổi hay mận hái ở vườn nhà, hay là một trái xoài tượng bự tổ chảng, với gói muối ớt thấy bắt thèm, c̣n kèm theo một phong thư…

Ôi những bức thư hồi đó sao mà hay quá. Tôi cứ đọc đi đọc lại măi không thấy chán. “Hắn” lại có nụ cười ấm áp dễ sợ, và đôi mắt… ôi…

 

Những khi vắng vẻ, sau giờ học tôi lại lân la đến bên má thủ thỉ:

- Má coi, “hắn” tuổi cọp nhưng hiền thấy mồ, mỗi lần tới nhà ḿnh là ngồi im không dám nhúc nhích.  Chính chị Ba cũng khen đó mà…

Thấy má yên lặng, tôi tiếp:

- Trong nhà ḿnh ba là khó tính nhất, mà cũng phải nói “thằng này coi được đến”… Vậy má c̣n lo ǵ nữa.

Má tôi thở dài ngao ngán:

- Tại sao nhà ḿnh lại vô phước có đứa con gái mê trai tới như vậy chớ!

 

Và mặc dù tôi nói ǵ th́ nói, má tôi vẫn cương quyết đi gặp thêm vài thầy bói nữa. Tôi đành phải tháp tùng má mà trong ḷng bực bội quá chừng, cầu mong sao có một ông thầy nào nói khác đi cho ḿnh nhờ. Nhưng h́nh như các ông thầy đều học chung một sách, nên hễ cứ Dần, Thân, Tỵ, Hợi là “tứ hành xung” ngay.

Kể lại cho chàng cọp của tôi nghe, chàng nổi nóng:

- Thời buổi này mà má đi coi bói hoài. Anh mà gặp ông thầy bói đó, anh thanh toán liền.

Tôi nghiệp ba tôi, ngày nào ba cũng dở mấy cuốn sách Tàu cũ x́ chằng chịt chữ, lật từ phía sau ra coi, thỉnh thoảng lại đưa mắt trầm ngâm nh́n lên trời.  Tôi rót tách nước trà nóng mang lại cho ba, rụt rè:

- Có cách nào không ba?

Ba tôi đăm chiêu:

- Chỉ có cách là con xách gói theo nó, không làm đám cưới ǵ hết là xong.

Chị Ba tôi giật ḿnh:

- Ba đừng nói dỡn chớ.  Như vậy coi sao được…

Một ngày kia chàng dành phần đưa má đến một ông thầy bói mù, thầy phán rằng:

- Hai người này muốn lấy nhau th́ phải làm đám cưới thật nhỏ, càng nhỏ càng tốt th́ mới ăn đời ở kiếp được.

Tôi buồn:

- Đời con gái chỉ có một lần, làm đám đám cưới nhỏ quá coi không được anh ơi.

Chàng an ủi:

- Em đừng lo, ḿnh đám cưới nhỏ ở đây cho ba má yên ḷng, rồi vào Sài G̣n ḿnh làm nữa, bà con ở đó đông lắm…

 

Thật, ra, đám cưới lớn hay nhỏ, đối với cô học tṛ mới lớn đầy mộng mơ này th́ tôi đâu “care”, miễn sao được làm vợ “chàng”. Ôi, t́nh yêu mù quáng (?).

 

Và chàng cọp của tôi đă rước được một ông thầy đoán việc như thần. Sau ba đám đám hỏi, chúng tôi dự đinh đám cưới xong xuôi, c̣n mười hôm nữa là cưới th́ xảy ra mất Đà Nẵng. Lúc đó chàng đang ở Sài G̣n bất kể hiểm nguy, chạy về Đà Nẵng kéo tôi chạy thục mạng, leo lên tàu Hải quân dông vô tuốt Sài G̣n, rồi cuối cùng qua Mỹ…

Vài hôm trước ngày đi, thấy t́nh h́nh quá lộn xộn, má bảo tôi:

- Coi như là ba má đă gả con rồi. Lấy chồng th́ phải theo chồng nghe con. H́nh như là bên chồng con có ư định vô Sài G̣n ở. Nếu có cơ hội đừng chần chờ.  Ba má ở lại đây không sao cả.

Tôi khóc:

- Má à, con mang ơn ba má đă cho chúng con được toại nguyện, nhưng con đâu muốn lấy chồng mà phải xa gia đ́nh kiểu này.

Quay qua chàng cọp đứng xớ rớ gần đó, má dặn:

- Con nhớ lo lắng cho nó nghe con. Tính nó nóng nảy lại hay hờn mát, con nhớ nhường nhịn săn sóc nhau… Có vậy ba má mới yên ḷng. Vả lại Sài G̣n - Đà Nẵng cũng gần mà…

Nhưng mà đâu ngờ tôi đi một lèo qua Mỹ, hai mươi bốn năm sau mới trở lại th́ ba má đâu c̣n.

 

Mỗi lần gây gỗ, tôi sụt sùi nhắc:

- Đồ rể bất hiếu. Anh có nhớ đă hứa ǵ với má không?  Hồi đó con cúi đầu cung kính dạ dạ thưa thưa hay lắm mà, sao bây giờ… Đó thấy chưa chỉ có một ḿnh tui ở đây, anh muốn ăn hiếp tui bao nhiêu lại không được mà…

Những lúc đó tôi thấy chàng dịu lại, không c̣n hùng hổ nữa… (Nói nhỏ thôi, chàng rất thương má tôi).

Đúng là chúng tôi rất “khắc khẩu” nhưng chúng tôi luôn nhớ lời má dặn ḍ:

- Một sự nhịn chín sự lành… Nhịn chồng ḿnh chớ ai, đâu có ǵ mà phải xấu hổ.

Nhiều lúc căi nhau, bực quá tôi hét:

- Anh coi những cặp vợ chồng khác ḱa, mỗi lần người nh́n nhau thật là âu yếm.  C̣n nói thật chớ, mỗi lần anh nh́n tôi, tôi lại lo lắng không biết sắp xảy ra chuyện ǵ nữa đây. Xời ơi, ai có mắt kém như tui hồi đó không? Nh́n làm sao mà tui thấy đôi mắt anh t́nh tứ quá, đẹp quá, mỗi lần nh́n tui là tui xúc động thấy mồ, c̣n bây giờ hả, chu choa ơi, ánh mắt chi mà dễ sợ.

Chàng phản pháo liền:

- Hồi đó tôi nh́n một “con mèo ngái ngủ trên tay anh”, c̣n bây giờ th́ tui nh́n một con cọp, nên ánh mắt phải khác chớ…

 

Ǵ chớ màn “hờn anh giận em” xảy ra đều đều như cơm bữa, tôi lầm bầm:

- Người đâu thấy ghét… Phải chi hồi đó theo tui mà làm cái kiều này, c̣n lâu tui mới ưng. Nếu má không dặn tui phải nhịn anh, th́ c̣n lâu…

Chàng cọp cũng không vừa:

- Nè, nè cho bà hay, tui cũng đâu dè bà dữ quá vậy. Chồng vừa nói một tiếng là nhảy ngay vào họng, hai chân đánh đu đưa… Hồi xưa lúc nào cũng làm như nai tơ, hiền lành để gạt tui…

Tui ̣a lên khóc:

- Bây giờ anh muốn nói ǵ cũng được mà.  Đồ ác độc… hu hu…

 

 

X         X

X

 

 

Lần đầu tiên về Việt Nam, chúng tôi đă đi thăm lại những nới chốn đă từng in “dấu chân kỷ niệm” của chúng tôi. Mọi thứ đều đă đổi thay, hai mươi mấy năm rồi c̣n ǵ… thấy tôi trầm ngâm ngơ ngác, chàng nhắc:

- Nhớ hồi đó vui ghê em há! Anh đi theo em mệt bắt chết mà c̣n bị em háy nguưt, nạt nộ nữa chớ, nhiều lúc c̣n cho leo cây…

Thấy tôi vẫn làm thinh, chàng liền mở máy chọc tôi:

- Mà nói cho công b́nh nghe, hồi đó đâu phải ḿnh anh theo em, cả em cũng “theo” anh nữa đó…

Tôi hơi bực ḿnh:

- Vậy mà anh nói được.

Chàng cắt ngang:

- Em thử nhớ lại coi, nếu em không thường than thở với anh là em hay bị con nhỏ em kế ăn hiếp, không giả vờ hư xe, không coi ciné tới đoạn buồn và khóc sướt mướt, lấy cớ ngă đầu vào vai anh, làm cho anh cảm động th́…

 

Tôi tức đến nghẹn lời. Đàn ông sao bạc bẽo quá. Nhớ ngày xưa mỗi lần tôi khóc là chàng quưnh lên, năn nỉ, dỗ dành đủ điều c̣n bây giờ th́:

- Người đâu hở ra là khóc, già rồi…

 

X           X

X

 

 

Bây giờ chúng tôi sắp kỷ niệm 35 năm, qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời chúng tôi vẫn sát cánh bên nhau. Ngoài cái tánh “Quảng Nam hay căi” và luôn t́m cách chọc cho tôi nổi giận, cái ǵ chàng cũng được cả.

 

Chúng tôi đă sản xuất được một con Rồng và một con Chuột. Chẳng biết coi bói từ đâu, một hôm đang ngồi xem TV, chàng phán:

- Em nhớ thầy bói nói không? Thân, Tí, Th́n, tam hạp. Nhà ḿnh bây giờ đă có Tí và Th́n, chỉ cần thêm một Thân nữa là đủ bộ.  Nếu em muốn nhà cửa thuận ḥa, làm ăn phát đạt, con cái hiển vinh th́ anh sẽ hy sinh… bước thêm bước nữa, kiếm một Thân về đây em nhé. Không biết em có nhớ không, chớ ai cũng nói tuổi Dần thường (ít nhất) hai vợ, hồi đó má em cũng nói mà, nên bây giờ đă đến lúc anh phải theo đúng số mạng của anh, theo đúng lời tổ tiên dạy mới được phước em à. Hơn nữa, anh mỗi ngày mỗi lớn tuổi rồi, nếu không thực hiện bây giờ th́ nữa ǵa quá rồi, khó kiếm lắm, vả lại đâu c̣n sơ múi ǵ được nữa…

Tôi đẩy chàng ngă cái rầm xuống sàn nhà:

- Anh nói ǵ? Tui nhớ ngày xưa anh ghét coi bói lắm mà, sao bây giờ lại…

Chàng càng chọc tức tôi hơn:

- Càng lớn tuổi anh càng suy nghĩ sâu xa hơn lúc trẻ. Cái ǵ cũng căi được, nhưng căi số mạng th́ không nên đó em…

Tôi tức quá, làm thinh…

 

 

Lần chót về Việt Nam, trước khi về lại Mỹ, tôi lại đến thăm mộ ba má.  Tôi đă ngồi bên hai ngôi mộ này thật lâu, mơ màng nhớ lại những ngày ngược xuôi chở má tôi đi so đôi tuổi.  Tôi nhớ cứ hễ rằm hoặc mồng một má đều cúng thật lớn, đêm nào mà cũng thắp nhang khấn vái giữa trời, và rải những nắm gạo tứ tung, cầu xin mọi điều tốt đẹp cho chúng tôi.

Từ nhỏ, tôi là đứa quờ quạng và yếu đuối nhất nhà, lại lựa nhằm “tứ hành xung” nên má đặc biệt lo lắng cho tôi. Tôi thủ thỉ với má:

- Má à, không phải thầy bói nào cũng nói đúng hết đâu má. Con nhớ hoài sự lo lắng quan tâm của má khi phải trao con vào tay một… con cọp mà khuyên ráng thương yêu nhường nhịn và nâng đỡ lẫn nhau. Làm sao con quên được lời má dặn ḍ:

- Tại con thương nó th́ má phải chịu, chớ gả cho con người tuổi Dần má lo lắm, sợ mạng nó lớn, nó ăn hiếp con… Hơn nữa tuổi Dần thường có nhiều vợ, sợ con má khổ…”  Má ơi, má đâu có biết chính những lời khuyên răn lo lắng của má đă dẫn dắt chúng con bao nhiêu năm nay. Con không biết thật sự tuổi của chúng con có tương khắc hay không, nhưng cố gắng theo lời má dặn th́ cũng tốt lành…

Kể lại cho chàng nghe, chàng cười:

- Phải rồi chẳng biết ai ăn hiếp ai… Anh là con cọp nhưng lỡ sa vào hang rắn, sợ thấy mồ, rục rịch c̣n không dám… C̣n ai chủ trương nhiều vợ th́ anh không biết, chớ đối với anh một bà thôi mà anh cũng đuối lắm rồi.

Tôi nhăn nhó:

- Sao chẳng bao giờ anh khen hay nói tốt cho em vậy?

Chàng chỉ cười bí mật.

 

X        X

X

 

Chàng cọp nay đă già, thỉnh thoảng lại ngâm nga:

- Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt…

Tôi nguưt chàng một cái thật dài:

- Xí, làm như em đày đọa giam cầm ǵ anh không bằng. Bộ anh hối hận hả?

Chàng cười cười:

- Muộn rồi em ơi. Bây giờ chỉ có hối lộ chớ hối hận ǵ nữa. Thỉnh thoảng phải hối lộ em để được đi chơi Việt Nam (một ḿnh) chớ.

Tôi giơ cao nắm đấm:

- Đừng ḥng…

 

Để chấm dứt bài viết nầy… hỡi các bạn trong ṿng lẩn quẩn “tứ hành xung”, đừng ngần ngại ǵ mà không vùng lên t́m lấy hạnh phúc của ḿnh.  Cứ hăy yêu như chưa yêu lần nào…  Một chút nhẫn nhịn thôi cho hợp với số mạng, rồi khi cọp đă vào tṛng, ta đóng sập cửa chồng sắt lại, (nhớ khóa kỹ) sau đó cứ vươn đôi tay sắt bọc nhung ra, coi c̣n cọp nào dám hó hé, ha… ha…

 

 

TRẦN THỊ HOA